"Tôi vẫn còn nhớ mẹ thường hay nói với tôi, khi một ai đó buồn, họ cần rất nhiều người để chia sẻ. Nỗi buồn chỉ vơi đi bằng tình thương chứ không phải có một phương thuốc nào hết. Khi chia sẻ một nồi buồn, chúng ta sẽ không buồn hơn, nhưng người khác lại vui hơn. Và đừng bao giờ quay lưng lại với một người như vậy. Họ cần những khuôn mặt hơn là những viên thuốc. Họ cần những bàn tay, những tô cháo, những quả ổi hái để đầu giường. Họ cần mỗi buổi tối ghé lại ngồi với họ trong im lặng. Họ cần chúng ta dẫn họ lên đồi cuốc một mảnh vườn, và thỉnh thoảng hỏi: Có thích ăn bắp rang không…"

Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ | Nguyễn Ngọc Thuần

(Source: mocdieptu, via lesvoilespourpres)

  1. somewhereifindyou reblogged this from pntk512
  2. pntk512 reblogged this from blue-cloudiness
  3. blue-cloudiness reblogged this from lesvoilespourpres
  4. bunnyngoc reblogged this from lesvoilespourpres
  5. meodumuc reblogged this from mocdieptu
  6. lesvoilespourpres reblogged this from mocdieptu
  7. anwartshmily reblogged this from mocdieptu
  8. mocdieptu posted this