December 2011
66 posts
Em không biết phải nói thế nào cho hết lòng em thương anh. Giờ em chỉ ước được nằm ôm và nắm tay anh ngủ thật yên đến sáng, để anh có thể dựa vào em một chút.
Dù em có thương em cũng không thể hiểu hết những lo toan công việc của anh, cũng không thể hiểu dù chỉ một chút cái cảm giác mệt mỏi đến rã rời mà vẫn vì cái hợp đồng mà tiếp khách đến khuya. Em không hiểu thế nào là say mà vẫn phải tự gọi...
Như Ngày Nào
Là ngày mà nhìn tiếng cười chỉ biết nói thương nhau là ngày những cái ôm từ phía sau cũng đủ vừa ấm áp là ngày bàn tay này mở ra để đan xen một bàn tay kia lạ lẫm là ngày ở lại vì một mùi hương! ngày nào sẽ là ngày chúng ta chỉ muốn sống với năm tháng bình thường đưa đón nhau về lòng vui như câu hát chăm chút từng yêu thương để không yêu thương nào là phai nhạt và chỉ sợ nhất là khi cuộc đời bắt...
Em không biết phải đối diện với mọi chuyện thế nào nữa. Dù thế nào trong em cái phần tin anh vẫn lớn hơn tất cả những gì chú và mọi người nói. Không phải em tuyệt đối nghe theo anh, mà em tin ánh mắt ấy không muốn làm em đau. Vì thế nên em sẽ thât bình tĩnh cho đến khi gặp anh và nghe anh nói. Nhưng anh ơi, nếu anh đang làm điều gì đó không phải, thì xin anh hãy dừng lại đi.
Vì em không chắc nếu...
Em không được để mình yếu đuối và phụ thuộc vào anh.
Vậy nên em sẽ làm nốt việc của mình, đi mua một đôi giầy thật xinh, uống một cốc nước ngon và đọc sách cho tới lúc ngủ. Không phải trong lúc làm tất cả những việc đó em sẽ không nhớ được anh nữa. Em sẽ vẫn nhớ và tự hỏi em có bị hàng ti tỉ nỗi lo toan của anh che lấp không, nhưng ít nhất em cũng sẽ tập cho mình sự tự lập. Anh có cuộc sống của...
(Cuộc đời chúng ta vốn dĩ rất bình thường và người may mắn không cần tìm cũng...
– Trên Những Dấu Vân Tay - Nguyễn Phong Việt
Em à,
Đừng khóc!
Ngoài kia, ai cũng đang gồng mình lên diễn.
Vì sợ đánh đổ...
– Phan Ý Yên.
Có thể một ngày em mặc áo cô dâu
Anh chụp ảnh cùng nhưng không làm chú rể...
– Đoàn Minh Hằng
Em từng nói với anh, em không thể hiểu đàn ông họ nghĩ gì, muốn gì, sau khi nắm...
– Khát
Chị đã kể em nghe chưa nhỉ, khoảng thời gian của trước, trong và sau tuổi 20 ,...
– An Ni Bảo Bối
Có người bỏ cuộc đời mà đi như một giấc ngủ quên. Có người bỏ cuộc tình mà đi...
– Trịnh Công Sơn
Lúc anh nói lời tạm biệt với cô, lúc họ làm tình với nhau lần cuối, anh đã nhấn...
– Panda Sex - Miên Miên
Khi ta mỉm cười và nói – không sao
là riêng mình ta biết đang đau xé lòng chứ...
– Khi ta mỉm cười và nói… - Nguyễn Phong Việt
Khi người ta trẻ, người ta nghĩ có thể dễ dàng từ bỏ một mối tình. Vì người ta...
– Trịnh Công Sơn
Có lần tôi viết trên blog, hồi lâu rồi, rằng tôi muốn làm người đến sau. Để được...
– Trang Hạ
Dặn thêm này, khi nào buồn bực quá, thấy nản lòng quá, đầu óc cứ thấy rối tung...
– Ba lần và một lần - Chu Lai
Anh bận nhiều vất vả. Em nghĩ mà thương anh lắm. Cả đời em, em chỉ muốn cố gắng...
– Bức thư của Xuân Quỳnh gửi Lưu Quang Vũ.
Hôm nay, đã 23 năm kể từ ngày họ cùng nhau đi về cát bụi, và mãi mãi hạnh phúc bên nhau.
Một người đàn ông quá tử tế, quá galant, quá lịch thiệp sẽ được lòng rất nhiều...
She had an overwhelming desire to tell him like the most banal of women, don’t...
– The Unbearable Lightness of Being - Milan Kundera
Đẹp không phải nhan sắc →
Thần thái của một người phụ nữ quan trọng hơn đường nét gương mặt họ, bởi nó là phản chiếu của tâm hồn, không bị thời gian bào mòn, và nhất là khi đã sống bên nhau mười năm, hai mươi năm, nhiều năm nữa, thần thái khí chất của một người phụ nữ mới là sợi dây bền hơn gắn người đàn ông ở lại với tình yêu. Chứ không phải là nhan sắc, chứ không phải là tình dục.
Làm một người đàn bà thực sự đẹp, khó...
Hình như mình chưa bao giờ có tấm ảnh nào được chụp tự phía sau, bởi người yêu...
– Linh Evil
Qua tuổi 30, người ta đủ bình tĩnh để nhìn lại một chặng đường tươi trẻ và cuồng...
– Nguyễn Lệ Chị
cuối cùng, tôi nghĩ con người ta khác nhau có lẽ chỉ ở cái tên.
bạn đừng nghĩ...
Có những người phụ nữ không yêu cầu nhiều, không quan tâm anh ta có gì, cũng...
– Anh Đợi Em Trong Hồi Ức - Tân Di Ổ
Nếu anh yêu một cô gái từng bị tổn thương →
Nếu anh yêu một cô gái từng bị tổn thương, làm ơn hãy kiên nhẫn… Vì cô ấy đã mất đi một nửa trái tim mình, từng đón bình minh bằng đôi mắt sưng húp, từng làm việc quên ngày quên tháng để quên đi một vết thương lòng. Vì cô ấy từng cho đi rất nhiều để rồi nhận lại một vết thương mà có lẽ suốt đời không lành lại được. Vì cô ấy là một cô gái rất yếu mềm… Cô ấy đã đến bên anh, rung động bởi...
tìm được người quan tâm tới mình chân thành, giản dị, muốn ở bên mình chỉ vì...
tôi vốn thích những người dám mạo hiểm trong cuộc sống, trong tình cảm. Thế...
Buồn : chuyện dài nhiều tập , nhiều tầng
TẦNG THỨ NHẤT
.
.
Ví như sáng nay, thứ hai đầu tuần, tôi chạy xe đi làm. Kim xăng chạm dưới vạch đỏ, hôm qua chồng tôi đã đi cạn bình xăng mà không đổ lại. Thế là nỗi buồn chụp gọn lấy tôi. Tôi cũng không hiểu vì sao một chiếc xe sắp hết xăng lại làm tôi buồn đến thế, có thể vì nó làm tôi bất an, làm tôi có cảm giác chùn bước trên phố, làm tôi sợ đèn đỏ (xe dừng lại và có thể chết máy vì hết xăng). Làm tôi phải rón rén chọn những con đường có cây xăng gần nhất. Tôi không còn là mình, lúng túng và ngại ngùng, tôi không còn lượn lờ bạt mạng… vì có thể xe sẽ hết xăng bất ngờ ngay khi tôi đang cố vượt một chiếc xe bồn.
.
.
Vì thế tôi luôn đổ xăng xe khi chưa chạm vạch đỏ. Nếu mượn xe ai đó, tôi cũng luôn tránh để kim xăng chạy về zero. Chồng tôi thường cười lớn khi tôi hối anh đổ xăng, anh hay nói " Khi kim chạy về vạch đỏ em có thể chạy 30km nữa mà!" Anh luôn hồ hởi vô lo khi chạy trên chiếc xe đã hỏng đồng hồ đo xăng, tôi ghen tị với điều đó… tôi không thể làm như anh. 30km đó không làm tôi yên lòng.
.
.
Cuộc sống tự lập từ sớm dạy tôi luôn phải có phương án dự phòng, vì có thể lúc mình cần nhất lại là lúc không có ai ở bên. Có lẽ nếu một ngày nào đó, tôi không còn buồn khi ngồi trên những chiếc xe máy sắp hết xăng, thì đó là ngày tôi thực sự có một ai đó chăm sóc cho mình, chọn mua cho tôi một chiếc chăn ấm mà nhẹ hoặc đơn giản là cứ chiều chủ nhật có ai đó sẽ mang xe tôi đi rửa và đổ đầy một bình xăng, để suốt một tuần kế tiếp, tôi không bị nỗi buồn kéo lại từ phía sau.
.
.
TẦNG THỨ HAI
.
.
Tôi thường thấy buồn khi đi qua ai đó đang cần giúp đỡ.
.
Mẹ thường dạy tôi sống tốt với người khác, và giúp đỡ những người đang cần một bàn tay. Nhưng bà quên không dặn rằng, trên đời có nhiều người cần được giúp lắm, nếu con không thể giúp hết mọi người thì cũng đừng lấy thế làm buồn.
.
Có lẽ tôi kỳ cục, khi tôi đi qua một ông già ngồi ở ngã tư đèn đỏ, trước mặt là chiếc xe đẩy bán bắp rang và hạt dưa. Ngày nào cũng vậy, chiều tan tầm, chưa từng có một chiếc xe nào dừng lại lâu hơn 25 giây đèn đỏ, ai cũng sợ lỡ đèn. Tôi cũng đi qua như họ, nhưng tệ hơn tôi bắt đầu thấy buồn sau khi đi qua ngã tư, thêm một con phố nữa thì tôi buồn thực sự và muốn quay xe lại… Nhưng rồi ngày nào tôi cũng lặp lại đúng nỗi buồn ấy.
.
Tôi đi qua nhiều cảnh đời với lòng tốt nửa vời, khi tôi nhìn thấy một bà lão sống dưới gầm cầu thang. Tôi thường trút cơm và đồ ăn thừa vào những hộp nhựa rồi cất trong ngăn mát… Có tuần, tôi cất rất nhiều hộp. Khi đi qua hốc cầu thang, tôi luôn dựng ra những kịch bản rằng mình sẽ đưa bà hộp cơm theo cách nào. Nhưng cuối cùng tôi chưa bao giờ đặt hộp cơm nào ở đó. Tôi thấy buồn khi mở tủ lạnh và biết mẹ đã đổ những hộp cơm thừa đi, và nỗi buồn ở nguyên trong tôi mỗi khi tôi đi qua cái hõm cầu thang mà bà già không còn ở nữa.
.
.
Đôi khi tôi muốn gạt phứt những nỗi buồn của lòng tốt nửa vời của mình đi, mà vẫn hoài không làm được. Bởi vì tôi chưa thấy buồn khi đi qua họ, nỗi buồn chỉ đến khi tôi đã vượt qua họ rồi, và không thể quay lại được nữa. Như thế, giống như trò chơi!
.
.
TẦNG THỨ BA
.
.
Tôi không thấy buồn khi ai đó qua đời, mãi tới khi…
.
.
Có nhiều người đã đi qua cuộc đời tôi, và họ ra đi mãi mãi, theo nghĩa đen, nghĩa đen nhất của nghĩa đen. Nghĩa là họ không ở đâu đó, một thành phố nào đó, mà họ qua đời, ra đi.
.
.
Thường, tôi không buồn khi nghe tin ai đó mất, tôi chỉ thấy đó giống như một vòng tuần hoàn, sinh – tử. Đôi khi tôi ngồi, hình dung ra ai đó quanh tôi sẽ mất đi, và tôi chỉ cảm thấy sự trống rỗng. Và vì thế ở đám ma, ít khi tôi khóc và rất ít khi tôi ngó vào quan tài, qua lớp kính, để nhìn người đã ra đi một lần cuối. Vì ngay lúc đó, ngay giờ phút đó, tôi không muốn làm điều gì cùng họ, cái người vừa mới qua đời kia.
.
.
Thế nhưng mãi sau này tôi mới nhận ra, tôi rất buồn khi đi qua một con phố, nhìn thấy một chiếc áo, nghe một bản nhạc mà tôi nghĩ người đã ra đi sẽ thích nó, đã thích nó. Khi ấy tôi mới hiểu rằng, tôi sẽ mãi mãi không thể chia sẻ cái gì, bất cứ cái gì với người đó nữa. Chính sự không thể san sẻ này làm tôi cảm nhận rõ nỗi mất mát, và tôi thấy buồn. Có khi, mười năm sau ngày anh họ tôi mất, tôi mới khóc thật lớn… vì tôi biết rằng anh ấy chẳng bao giờ 25 tuổi như tôi. Vậy đấy! Tôi rất ngốc.
.
.
TẦNG THỨ TƯ
.
.
Tôi sẽ rất buồn, khi không còn muốn hôn một người tôi đã từng yêu…
.
.
Tất nhiên, khi yêu nhau, người ta thường hôn nhau. Chẳng hiểu tại sao lại như thế, nhưng ai cũng cho rằng nụ hôn thật tuyệt. Tôi không tán thành, cũng không phản đối. Đôi khi tôi nghĩ, ngồi sau ai đó, ôm họ thật chặt và lim dim ngủ, thì thích hơn là hôn và thở hổn hển.
.
.
Thế nhưng tôi sẽ rất buồn nếu tôi nhận ra mình không còn muốn hôn một ai đó nữa. Không bao giờ còn cảm thấy thèm muốn được đặt ngón tay mình, hay môi mình lên đôi môi kia. Không còn thấy đôi môi kia giống như một thứ gì đó có trọn vẹn mùi vị của cuộc đời… thân thuộc và không thể tách rời. Khi bạn hôn một ai đó với cả tình yêu, bạn sẽ không nghi ngờ gì việc bạn có thể dùng chung bàn chải đánh răng với anh ấy, thậm chí để cho anh ấy nhìn thấy bạn chảy dãi khi ngủ.
.
.
Nhưng khi bạn nhìn đôi môi ấy với sự vô cảm, và vội né đầu khi nó tiệm cận với gương mặt bạn, và cuối cùng bạn đẩy nó ra… Đó là một nỗi buồn to lớn. Vì bạn biết, tình yêu đã mất đi ở đâu đó trong chuỗi bất tận của cuộc sống, bạn đã mất đi một người đã từng là cả cuộc sống của bạn.
.
.
Khi đó, người ta không đổ lỗi nữa. Người ta chỉ thấy buồn… và đó là một nỗi buồn rất sâu mà bạn cứ nhớ mãi sau đó khi bạn nhìn vào những đôi môi khác.
.
.
TẦNG THỨ 6
.
.
Nhưng, có một điều làm tôi còn buồn hơn cả nụ hôn.
.
.
Khi tôi không còn tức giận ai đó được nữa, tôi buồn kinh khủng…
.
.
Đó là những lúc tôi tưởng rằng, giông tố sẽ nổi lên. Bầu trời sẽ đầy mây đen, và gió thổi tít tắp trên mái tôn của khu tập thể. Đó là lúc ai đó tôi thương yêu làm tổn thương tôi vô hạn… Tôi nghĩ mình sẽ sỉ vả họ, ném tan cái gì đó, vật vã… ngông cuồng…
.
.
Nhưng đó lại là lúc tôi hoàn toàn không còn nổi giận với người đó nữa. Chỉ còn lại cảm giác dửng dưng… thế nào cũng được…
.
.
Đôi khi cảm giác không – thể – tức – giận – được – nữa bỗng nhiên xuất hiện… và ngay lập tức tôi bị cả tấm chăn dày cui của nỗi buồn ụp xuống từ bốn phía. Đôi khi không còn muốn hôn ai đó có nghĩa là tình yêu đã hết, nhưng bạn vẫn thấy giận dữ, thấy bực bội và đau khổ… điều đó chứng tỏ bạn vẫn còn tình cảm với người đó, và đôi khi tình yêu quay trở lại hoà lẫn với những cảm xúc phức tạp
.
.
Vì vậy nhiều người dằn vặt nhau, chia tay, quay lại dằn vặt nhau… là vì họ còn thấy giận nhau kinh khủng.
.
.
Nhưng khi bạn dửng dưng, thì mọi thứ chẳng còn gì nữa. Nó có nghĩa là tình cảm lúc ấy bỗng nhiên chết rụi… Và khi ấy có lẽ là lúc buồn nhất trong đời.
.
.
.
.
.
Cũng có lần mẹ nói, nếu còn biết buồn, thì đó là một niềm vui vì ta đang sống trọn vẹn. Đôi khi nỗi buồn không quá tệ, vì nó nhắc tôi phải sống tốt hơn!
.
Via SGTT by LINH EVIL
Touch... ~ From Hama with Love ~: Chỉ là vậy thôi →
hamachacha:
Chỉ là có những điều không thể nói thành lời
chỉ là có những yêu thương rất đơn giản…
vậy thôi!
Như sau một ngày trở về nhà thấy mình như một đứa trẻ cần niềm vui
được nhìn Má nấu một nồi canh chua cho cả nhà ăn tối
có Ba ngồi hỏi han với tiếng cười thân quen quá đỗi
không gian của những cuộc đời gần gũi
vì cần có nhau…
Cho buổi sáng hôn lên má người mình yêu thương để...
Mênh mông quá khoảng trống này ai lấp
Khi thanh âm cũng bất lực như lời
– Khúc mùa thu – Hồng Thanh Quang
Khi đó là tình yêu thì những ngày mưa cũng thấy hạnh phúc như mùi hương tóc trên...
– Nói cho hết một lần - Nguyễn Phong Việt
November: Em nên hiểu rằng, chẳng có lý do gì khi... →
Em nên hiểu rằng, chẳng có lý do gì khi 1 người không yêu 1 người. Thực tế tình yêu không có chỗ cho người thứ 3 , ko có chỗ cho khái niệm Thời gian, ai trước ai sau. Đơn giản là Yêu. và gần gũi . và chia sẻ. Nếu họ yêu nhau họ sẽ tìm mọi cách để chiến thắng, để có thể về bên nhau.
Vậy nên.
Tất cả những ngọt nhạt xuê xoa không phải là Tình Yêu. Em đừng nhầm lẫn. Có chăng đó chỉ là việc tung...
Tôi chỉ cần những thứ thật đơn giản. Một người có thể bình thản ngồi bên cạnh,...
– Phan Ý Yên
Mình nói gì khi mình nói chuyện tình? →
Ai cũng thở vắn than dài kêu cô đơn khi chưa có người yêu. Yêu là hết cô đơn chắc ? Nhầm to. Cô đơn không phải vì không yêu. Ngắn gọn là do mọi người không “chịu” học cách “profiter de la vie” (tận hưởng cuộc sống) một mình thoai (đây là điều bản thân đang học). Điều đáng sợ nhất không phải cô đơn, không phải là chưa có người yêu. Điều đáng sợ là ngay cả khi đang yêu mà trong sâu thẳm tâm...